PMT poems

Hạt mưa

Hạt mưa rơi bên hiên nhà

Tí tách

Lộp bộp

Cỏ cây thay áo mới

Hương trời vương mùi đất

Anh nhớ em

Cô gái dưới chiếc ô xanh màu lá

Chiếc váy trắng trong gió nhẹ bay bay

Cùng cơn mưa em bước về phía anh

Nụ cười xinh xoá tan màn mây trắng 

Vòng tay ôm và môi hôn mềm mại 

Hạt mưa vương trên tóc mai mềm

Đôi mắt ướt lung linh ánh mặt trời 

Chiều mưa nay

Nhặt chiếc lá vàng rơi

Chiếc ô xanh đã chẳng còn đến nữa

Hạt mưa rơi

Tí tách

Lộp bộp.

© 2021 PMT. All rights reserved.

Cánh diều

Dưới cây cầu cong cong nối hai bờ xa vắng

Chiếc thuyền ghe nhỏ hững hờ trôi

Giữa dòng nước biếc điểm sắc lá vàng thu

Có chàng thanh niên đang ngắm mây trời

Thả hồn mình theo đám mây lờ lững

Trôi về miền ký ức hoang sơ

Em đang nơi nao, cô gái nhỏ

Cánh diều tuổi thơ trên trời cao xanh

Dây diều đứt, cánh diều bay xa mãi

Nụ cười em tan vào cùng sương khói

Để lại anh một mình nơi đây

Với những ký ức trong veo

Với những hoang hoải kiếm tìm

Bên ngôi mộ nhỏ còn xanh màu lá.

© 2021 PMT. All rights reserved.

Mãi mãi

Em lang thang trên biển vắng không người

Để lòng mình hoà vào trong sóng lớn

Sóng cứ vỗ như muôn đời vẫn vậy

Chiều hoàng hôn buông lơi một ánh nhìn

Cát vẫn mịn dưới đôi bàn chân em

Nhưng dấu chân anh đã chẳng còn trên cát

Những tiếng cười trôi vào trong dĩ vãng 

Theo biển lớn bay xa hút chân trời

Em vẫn nhớ những ngày dịu êm đấy 

Ta nắm tay trao nhau những yêu thương

Những câu chuyện không đầu không cuối 

Những điều nhỏ nhoi bình dị thế thôi

Tóc mai mềm vương trên làn tóc rối

Có giọt nước mắt rơi giữa muôn trùng sóng biển 

Mặn đắng và bình yên

Em, anh, và những ngày chẳng thể nào quay lại.

© 2021 PMT. All rights reserved.

Có những điều

Có những điều tưởng chừng như rất thật

Chạm tay rồi mới thấy hoá hư vô

Lấp lánh nắng, chiếc thuyền ghe bé nhỏ

Xa bến bờ, chở đầy những chênh vênh

Đường chân trời in hằn trong tâm trí

Chẳng bàng bạc như nỗi nhớ thương ai.

© 2021 PMT. All rights reserved.

Mảng màu rêu phong

Em trở về nơi chốn hương xưa

Bóng nắng hè rực rỡ ánh chiều tàn

Những bông hoa trắng nhỏ li ti dẫn lối em về

Ngôi nhà nhỏ rêu phong màu cũ kỹ

Khung cửa sắt đã phai màu thời gian

Vết thương xưa hoen gỉ vệt máu loang

Nắng xiên nghiêng những bộn bề hoang hoải

Cho những niệm ước xưa theo lối tìm về

Cứa vào tim vết dao sắc lẹm

Nhuộm đỏ từng cánh hoa trắng rơi

Em để giọt buồn một lần nữa trào dâng

Mặn chát và xót xa

Tự nhủ lòng đau mãi rồi sẽ buông

Như cánh chim bay mỏi cánh tìm về tổ

Nhưng có chắc chim sẽ không bao giờ quay lại bầu trời?

© 2021 PMT. All rights reserved.

Nhớ thương

Mưa ướt mắt em rồi, anh có biết

Những bóng dài trên phố nối đuôi nhau

Ngày anh đi không một lần nhìn lại

Em để giọt buồn bay đi khắp chốn xa

Trong cỏ cây, hoa lá, và đất trời

Đã nhuộm màu của quá khứ tên anh

Anh có biết em nhớ anh nhiều lắm

Cả trong mơ những đêm dài thao thức

Những nhớ thương theo gió lại tìm về

Anh có biết em nhớ anh nhiều lắm

Ánh mắt buông lơi dáng hình anh ngập lối

Nỗi lòng này em biết tỏ cùng ai

Trăng trên trời có khi mờ khi tỏ

Nỗi nhớ này biết khi nào phôi phai

Tay đã buông sao tim không ngừng nhớ?

© 2020 PMT. All rights reserved.

Thu sang

Thu đã sang rồi anh có biết

Nắng tắt dần cuối trời chiều thương nhớ

Nhân ảnh tan trong khói lam chiều

Bếp lửa vẫn hồng mà tim đâu chẳng thấy

Anh là ai giữa dòng đời vạn lối

Giữa biến thiên của hằng hà sa số 

Thu len lỏi vào từng góc phố nhỏ

Hoàng hôn sao buông lơi một ánh nhìn.

© 2020 PMT. All rights reserved.

Nỗi nhớ

Ánh đèn đường vàng vọt

Khuyết nửa ánh trăng buồn 

Lao xao, lao xao

Tiếng chổi đêm

Và những gánh hàng khuya

Căn phòng nhỏ thu mình trong bóng tối

Cho nỗi nhớ cuộn tròn trong giấc mộng mị

Lang thang, vô định

Như người lạc lối giữa rừng sâu

Có những nỗi đau sẽ mãi còn trỗi dậy

Ta ích kỷ đi lạc trong chính ta

Để những cánh cửa mãi còn để ngỏ

Bởi nỗi nhớ này ta chẳng dám đi qua

Trời đêm đi dần vào giấc ngủ

Mà ta cứ mãi mê mải kiếm tìm

Chìm đắm trong hoang hoải những nhớ thương

Đã biết tình người là đa đoan

Sao cứ mãi mụ mị đến nhói lòng.

© 2020 PMT. All rights reserved.

Mưa buồn

Mưa vẫn rơi khi đêm về trên phố

Một mình em giữa chơi vơi vô định

Ánh sao trời soi tỏ nơi xa vắng

Em lặng ngắm tìm một chút bình yên

Gió mưa lạnh một trái tim đơn côi

Ánh đèn vàng hiu hắt một bóng tàn

Em lặng lẽ vùi mình vào đêm tối

Người bạn thân chẳng khi nào rời xa

Có những đêm em chạm tay với lấy

Một bóng trăng, một ngôi sao bé nhỏ

Mà hụt hẫng, mà chênh vênh biết mấy

Và đêm tối lại ôm em vào lòng

Để yêu thương, vỗ về và hàn gắn

Một trái tim nhiều hơn một lần cắt

Mưa vẫn rơi

Mặn đắng một bờ môi.

© 2020 PMT. All rights reserved.

Viết cho anh

Ngày hôm ấy

Nước mắt em rơi

Trong bóng anh nhoà dần trên phố

Chỉ còn lại em nơi đây

Trời vẫn xanh và mây vẫn dịu dàng

Mà trong em vụn vỡ

Em tự hỏi mình

Chúng ta đã là gì của nhau

Với những giọt nước mắt đang rơi

Anh giờ nắm tay người con gái khác

Mình giờ trở thành người đã từng quen

Nếu ngày ấy em giữ anh ở lại

Chuyện chúng mình liệu giờ sẽ thế nào

Dẫu bây giờ là người từng quen ngược lối

Chẳng hiểu sao em vẫn nghĩ về anh

Ngày mình chia tay là một ngày đẹp trời

Có khi nào mình sẽ gặp lại nhau

Vào một ngày như thế không anh?

© 2020 PMT. All rights reserved.